MÙA ĐÔNG TRÊN CỔ TRẤN PHƯỢNG HOÀNG

MÙA ĐÔNG TRÊN CỔ TRẤN PHƯỢNG HOÀNG

Giữa đêm cuối đông (tính theo mùa của Trung Hoa, nơi có 4 mùa rõ rệt) đoàn khách 20 người đáp chuyến bay cuối cùng đến Thành phố Trương Gia Giới – “Zhangjiajie”. Nhiều người trong đoàn lần đầu tiên được cảm nhận mùa đông trên một thị trấn cổ với những cơn lạnh như cắt ùa theo từng cơn gió thổi thốc vào vào người từng đợt từng đợt trước sân bay Hoa Sen Trương Gia Giới.


Hàng cây thắp nến con đường nhỏ

Tại quận Vĩnh Định “Yongdinh” của Trương Gia Giới, không gian đêm khuya mê hoặc lòng người với những “hàng cây thắp nến con đường nhỏ”. Từng cành cây già nua trân mình âm thầm soi bóng đèn loang trước những ngọn gió vi vu đùa nghịch trên mái ngói những ngôi nhà cổ. Lúc này, đường phố vắng bóng người, dịu dàng và lãng mạn. Ngồi xe về đến khách sạn, cuộn tròn trong làn chăn ấm đủ để nhận ra ta đang một mình giữa thị trấn nhỏ xinh và lãng mạn đến vậy. Bỗng chốc, chợt thèm gối đầu trên ngực và vùi mình trong vòng tay ấm nồng nàn, thèm một hơi thở bình yên của một miền ấm áp… ước chi có ai đó bên mình để chia sẻ cảm xúc khó tả này.


Mưa sương se lạnh

Đặt chân đến đỉnh Thiên Môn Sơn trong buổi sớm mai của những ngày đầu tháng 12 âm lịch bằng đường cáp treo 7,455m mới cảm nhận được cái lạnh buốt da qua những cơn gió ẩm ướt và cùng với những hạt mưa sương se lạnh. Cảm giác cứ phải chùng chình, nấn ná để níu kéo những ngày tất bật vội vàng của ta, của một năm cũ đã qua. Bỗng chốc muốn được nhõng nhẽo đòi dành cho riêng ta một khoảng thời gian tương tư và mơ mộng. Đỉnh Thiên Môn như đưa cả nhóm quay về với những câu chuyện kiếm hiệp cổ trang của đại danh sư Kim Dung. Đâu đó, chợt tưởng tượng mình là những Hoàng Dung, Lý Mạc Sầu, Tiểu Long Nữ, tung mình đi những dáng kiếm đường côn tuyệt mỹ trong tuyết trắng tinh tươm. Thiên Môn trắng trời một màu hư không huyền hoặc.


Hai dãy nhà lưng tựa núi mặt soi mình trên dòng sông Đà Giang phẳng lặng như gương, bình yên trong tiếng nhạc du dương.

Chiều muộn đến với Phượng Hoàng Cổ Thành khi đường phố đã lên đèn. Lặng người đứng ngắm nhìn hai dãy nhà lưng tựa núi mặt soi mình trên dòng sông Đà Giang phẳng lặng như gương, bình yên trong tiếng nhạc du dương… vọng ra từ các quán nhỏ bên sông. Không gian đẹp đến nao lòng này đôi lúc lại trở mình rất sôi động như các chàng trai đang thể hiện tình yêu mãnh liệt của mình. Bầu trời đêm yên bình này đôi lúc lại như nàng thiếu nữ thỏ thẻ tâm sự tỉ tê. Thời gian như dừng trôi trên mặt Đà Giang lặng lùng, nhóm người nhỏ bé trước thiên nhiên ngàn năm cứ thế mà dạo quanh và đắm chìm trong vẻ đẹp tao nhã ngàn năm của Phượng Hoàng Cổ Thành. Mọi người dường như không hề biết mệt dù cả ngày đắm chìm trên băng tuyết của đỉnh Thiên Môn…


… vọng ra từ các quán nhỏ bên sông

Đắm chìm trên băng tuyết của đỉnh Thiên Môn…

Sáng tinh mơ, Phượng Hoàng cổ trấn phẳng lặng như gương, bình yên đón chào một ngày mới. Dạo bước trên những con phố cổ rộn ràng ngược lại với hình ảnh từng dòng người thư thả dạo phố.


Sáng tinh mơ, Phượng Hoàng cổ trấn phẳng lặng như gương, bình yên

Cổ thành rực rỡ sắc màu của thời trang mùa đông pha lẫn màu sắc hè của các cô gái Miêu bên dòng Đà Giang xanh mướt bên cạnh các cây Ngân Hạnh ngàn năm trơ cành trụi lá trong mùa Đông lạnh.


Thời trang mùa đông pha lẫn màu sắc hè của các cô gái Miêu bên dòng Đà Giang xanh mướt bên cạnh các cây Ngân Hạnh ngàn năm trơ cành trụi lá trong mùa Đông lạnh.

Quay lại dạo bước trong chiều, bầu bạn cùng những tán cây trụi lá ngã vàng, tranh nhau soi bóng xuống lòng sông như một thiếu phụ đăm chiêu trước gương đang cố tìm lại dung nhan thời xuân sắc. Dưới Đà Giang kia, những gợn sóng lăn tăn xuất hiện đâu đó khi một chiếc lá vô tình buông xuống mặt hồ. Hàng cây khô kiêu kỳ lạnh lùng trước gió, hờn dỗi với làn tóc mây bồng bềnh của những thiếu nữ xinh đẹp đang thong thả trên bờ…


Quay lại dạo bước trong chiều, bầu bạn cùng những tán cây trụi lá ngã vàng, tranh nhau soi bóng xuống lòng sông

Chiều cuối cùng ở Phượng Hoàng Cổ Trấn… mặt trời khẽ le lói trong làn mây xám xịt, cố níu kéo chút thời gian còn sót lại. Cả thành cổ hơn 600 năm tuổi kia nhõng nhẽo như một cô nàng đỏng đảnh ham chơi chẳng chịu về nhà khi màn đêm buông xuống như muốn thì thầm nhắc nhở “chuyến đi sắp kết thúc”.


Cái thị trấn nhỏ bé này nằm lọt thỏm giữa những dãy núi cao

Rời Phượng Hoàng cổ Trấn để đón ngày mới ở Vũ Lăng Nguyên “Wulingyuan”. Cái thị trấn nhỏ bé này nằm lọt thỏm giữa những dãy núi cao ( Dáng núi ở đây như hình các cây bút chì liền nhau cùng một hồ nước ngọt có tên thật thanh nhã “”Bảo Phong Hồ. Cái tên dễ làm người ta liên tưởng đến ở hồ này luôn có cuồng phong. Nhưng không, hồ chỉ là nơi tựu gió và trữ nước từ trên các khe núi chạy xuống.


Đang xuôi dòng thả hồn lên những dãy núi xanh với nhiều hình dáng khác nhau trong trí trưởng tượng, bỗng đâu có giọng hát ấm áp vang dội cả mặt hồ làm xua tan mưa sương lạnh buốt. Tiếng hát của chàng trai Thổ dân làm mình xúc động… đến nghẹn lời. Chưa kịp trở về thực tại, bổng ở đâu lại văng vẳng giọng thánh thót hơn cả chim Sơn ca. Thì ra là tiếng hát chào đón khách của một nàng sơn nữ Thổ dân nép mình trong một căn chòi nhỏ giữa hồ.

Nơi đây đúng là trời ban tặng cho họ giọng hát rất “Mị”. Các A-Cơ, A-Mei (chàng trai, cô gái) nơi đây thật là hiếu khách theo cách riêng của mình, cách mà văn hoá 1300 năm để lại như một di sản không thể mất đi trong cuộc sống mỗi ngày.

Bản thân không thể phủ nhận khi tiếng trống vang lên thì ta không còn là ta mà thật sự đã tan và hoà vào trong từng tiếng trống, lời ca của đêm Mị Lực Tương Tây Ta đắm chìm trong từng điệu múa của câu chuyện Biên Thành, một câu chuyện tình đẹp thì luôn ứng với câu “ tình chỉ đẹp khi còn dang dở”.

Lời ca của đêm Mị Lực Tương Tây

Các cô gái Miêu ở nơi đây có cách mời rượu rất là độc đáo… Họ mời bằng lời ca truyền thống vang lừng làm người được mời như đang được uống từng lời ca tiếng hát tiếng kèn… quên cả lối về. “Quên là đúng” bởi khi chiều tà, cả đoàn phải rời xa nơi này, trong ánh mắt mỗi người hiện lên sự bồi hồi và luyến tiếc khôn nguôi…


Các cô gái Miêu ở nơi đây có cách mời rượu rất là độc đáo…

“Bàng bạc Đông… cho gió thổi lạc lời
Vén mái tóc, ta, vầng trăng lam xòa trán
Mắt bỗng sâu đêm… rộng dài vô hạn
Hé vành môi làm bạn với vầng đêm”

Đến Sài Gòn rồi mà đâu đó vẫn còn phảng phất mùi rượu lẫn trong mùi tóc mây dịu dàng của cô gái Thổ Gia long lanh mắt biếc.

Tạm biệt nhé, mùa đông Trương Gia Giới cùng Miêu Thành Phượng Hoàng mê mị.

Hành trình trải nghiệm cái rét buốt, khám phá cổ trấn khi đi du lịch Phượng Hoàng Cổ Trấn cùng với Disco Travel.

(Chấp bút lại trên bản gốc của Ms Phuong Lu | Sài Gòn 14-01-2019)

No Comments

Post A Comment

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.