Tản mạn Tô Châu – phần 2

ĐẾN TÔ CHÂU – TẬN HƯỞNG VỚI NÚI SÔNG

“Tô Châu, thích nhất vẫn là cái phong thái ngàn năm không đổi”.

Người ta cứ hay nói rằng, Tô Châu không có hoa viên mà chính là được hoa viên bao bọc. Hoa viên của Cô Tô Thành này không đâu khác chính là sông núi hữu tình nên thơ cứ mãi dịu dàng sâu đậm với thời gian. Đến Tô Châu dẫu nhiều lần nhưng rất hiếm ai (nhất là du khách nước ngoài) được biết đến Hổ Khâu (hay Hổ Khưu). Đại thi hào Tô Tích có đề bút rằng: “Đến Tô Châu mà không tham quan Hổ Khưu, thật là một điều đáng tiếc!” và nơi đây còn nổi tiếng với “Ngô Trung đệ nhất danh lam thắng cảnh”, quả nhiên danh bất hư truyền.

Hổ Khâu tuy chỉ là một ngọn núi nhỏ, vườn cây cũng không rộng lớn lắm, mặc dù đang vào mùa đông, nhưng cảnh sắc nơi đây cũng tuyệt đẹp. Đứng trên đỉnh núi phóng tầm nhìn bao quát xuống phía dưới, rừng cây bao quanh cả một khu vực, tuy đã úa tàn, nhưng trong cái héo tàn ấy lại toát lên cái hay hay khó nói hết bằng lời.

Cả một khu vườn hiện lên thật rõ nét dưới bầu trời trong vắt xanh thăm thẳm, khiến con người cảm thấy đang đứng giữa một không gian bao la vô bờ bến. Trời đã mưa tối hôm qua, không khí càng thêm trong lành. Các công trình kiến trúc dựa vào thế của núi non nhìn rất tự nhiên, không hề để lại dấu vết của bàn tay con người trong đó. Được chiêm ngưỡng cảnh đẹp như vậy và hít thở không khí trong lành quả thật là khiến con người cũng cảm thấy thoải mái hẳn ra.

Mặt đất vẫn còn xốp dẻo và toả ra mùi vị đặt trưng của đất đá nơi đây, ắt hẳn do cơn mưa tối hôm qua. Du khách chỉ lác đác vài người, nên tôi có cảm giác rất thân mật và mãn nguyện với nơi này. Lên Hổ Khâu từ hướng Nam sẽ thấy Tháp Hổ Khâu, Tháp này có lịch sử hơn một ngàn năm, lúc đó không biết có bao nhiêu người có thể leo lên ngôi Tháp này? Hiện nay Tháp này vẫn giữ được nét cổ kính hoang sơ của nó vì vẫn chưa có chính sách tu sửa quy mô nào. Cái vẻ cổ kính này khiến cảnh sắc nơi đây càng tự nhiên hơn!

Theo tôi nghĩ, Hổ Khưu chưa bao giờ thiếu du khách, “cổ vãn kim lai”, bao nhiêu người đã đặt chân đến nơi này! Người bản địa ở đây đã được học biết Hổ Khâu qua “Hổ Khâu ký” cùa Viên Hoằng Đạo, nhưng rõ ràng du khách nước ngoài chẳng mấy khi được biết và có dịp ghé thăm ngọn đồi ngàn năm này bởi trong cái vẻ đẹp khó cưỡng đó còn chứa đầy vết tích đau thương in sâu thẳm trên những phiến đá bóng loáng cùng sức bào mòn của thời gian – thật nhẫn tâm.

Trong các án văn cổ có vẻ như “Tiêu cổ lâu thuyền” của năm xưa xem ra còn náo nhiệt hơn cảnh sắc trước mắt bây giờ. Tối không ngủ được, sáng được người bạn đưa đến sớm vì tiện đường hắn đi làm nên mọi thứ vẫn còn mờ sương.

Tôi đến sớm như vậy, đương nhiên là chưa có du khách đến tham quan rồi! Nhưng nó lại thật tuyệt vời để tận hưởng cái cảnh tượng mà hàng ngàn năm trước đã từng hiện hữu.

Có những thứ thời gian không thể nào xoá nhoà, như khu vườn ngàn năm này chẳng hạn, cùng với những gì đã được khắc sâu vào trong ký ức lịch sử, có những thứ được bảo tồn trên giấy bút, và có những thứ được bảo tồn bằng truyền miệng, truyền từ đời này sang đời khác. Phải chăng, rất đáng để con người hồi ức?!

Không chỉ có Tháp Hổ Khâu và Suối Gươm “sâu không thể tả” cũng thật huyền diệu. tương truyền rằng ngôi mộ của Ngô Vương chính là ở bên dưới Hổ Khâu này.

Ba ngàn thanh kiếm chôn dưới suối này vẫn tồn tại hay đã trôi dạt đến phương nào? Từ tảng Phi Nham nhìn xuống, cái vẻ thần bí này lại càng tăng gấp bội phần.

Tương truyền, dưới tảng Phi Nham đã để lại bao máu thịt của một thời gió tanh mưa máu để rồi cứ mỗi mùa trăng cao, Phi Nham lại đổi màu đỏ thẳm như gợi lại khung cảnh bi oán từ ngàn năm trước.

Có lẽ du khách đến đây phần nào cũng chính vì vẻ thần bí này. Những gì không thể biết trước đối với tâm linh của con người quả thật là có sự lôi cuốn kỳ diệu.

Bước ra khỏi Hổ Khâu từ cửa Bắc, dường như thành phố vẫn chưa tỉnh giấc. Mùa đông của Tô Châu không lạnh bằng mùa đông của Bắc Kinh, nhưng lại thấu tận xương tủy. Cái lạnh này dường như cũng không hẳn là do thời tiết, mà đâu đó có lẽ do chính lòng ta quá đỗi xao xuyến trước Cô Tô Thành trầm mặc, có phần lạnh lùng mà thanh cao này.

Tô Châu về đêm, tuy đang vào đông nhưng vẫn rất đẹp, mà dường như đêm Tô Thành chưa bao giờ bớt đi vẻ đẹp của mình. Hai bên bờ sông đèn sáng nhấp nháy loé cả mắt.

Người Tô Châu vì phải tô điểm con sông lâu đời này nên đã tiêu hao không biết bao nhiêu điện năng. Những bóng đèn nhấp nháy ấy phản chiếu xuống mặt hồ tựa như những đốm pháo hoa rất đẹp mắt.

“Đến Tô Châu tất nhiên phải đi tham quan Thủy Hang rồi!”

Trước đã từng nghe Thủy Hang (một con phố cổ) của Giang Nam tuyệt đẹp, linh tú (từ đồng nghĩa của phúc túc, sung mãn), tôi vốn dĩ rất muốn đi nhưng vẫn chưa tìm được ai đi cùng, đi một mình thì vô nghĩa quá mà cũng ngại về rào cản ngôn ngữ. Bây giờ có người tình nguyện dẫn tôi đi, thật hào hứng.

Cũng như Bắc Kinh thì có Hồ Đồng, Thượng Hải có Lý Nông, đến với Tô châu, có lẽ tinh túy của thành phố cổ này đều toạ lạc tại con phố nhỏ có vẻ tầm thường này. Anh bạn tôi thật uyên bác và hiểu lòng người giải thích ngay một bài thơ Đường của nhà thơ nổi tiếng Đỗ Tuấn Hạc:

“Quân đáo Cô Tô kiến, nhân gia tận trẫm hà, cổ cung hàn địa thiểu, Thủy Hang tiểu kiều đa”

(Gặp nhau tại Tô Châu, tận hưởng với non sông, thành cổ đất hoang hiếm, Thủy Hang cầu nhỏ nhiều.)

Có thể tưởng tượng nếu được sống ở một nơi phong cảnh sông nước hữu tình như vậy thật là một điều may mắn. Có lẽ có liên quan đến cá tính của tôi chăng! Tôi vốn thích sông nước từ nhỏ. Mặc dù mọi thành phố ở Trung Hoa đều để lại cảm xúc sâu sắc riêng biệt trong lòng, nhưng Tô Châu quả thật khác biệt với nước non. Ví như ở Bắc Kinh mọi thứ đều không chê được nhưng sông nước thì lại không được như vậy. Những con sông, con suối và dòng chảy đều bị cuộc sống đô thị hoá làm mất đi vẻ đẹp thanh khiết vốn có.

Bước chân vào con phố nhỏ này của Tô Châu, cảm nhận sự tĩnh lặng thẩm thấu tận xương tuỷ. So với Bắc Kinh, Tô Châu đích thực thiếu đi khí chất hào nhoáng của một thành phố tấp nập.

Thêm vào đó là tầng tầng lớp lớp của vẻ đẹp tĩnh mịch, những tảng đá rêu phong lan toả ra mùi thanh khiết của lớp rêu phủ, 2 bên là bức tường Phong Hoả cao cao. Còn có những dãy nhà cổ kính, “xóm vắng sâu thăm thẳm”, tất cả những gì xuất hiện trước mắt đều khiến tôi động lòng không ngừng.

“Tiểu Hải! anh xem kìa, Tô Châu đúng là nơi rất lý tưởng, nếu được ở trong những ngôi nhà đó thì hay biết mấy, muốn đi đâu đó chỉ cần bước lên chiếc thuyền nhỏ, việc mua bán trao đổi chỉ cần đứng vẫy vẫy tay với khách vãng lai thế là xong”. Anh bạn bản địa nhắc.

Tôi thử tưởng tượng mình đang sống trong môi trường như vậy, ngồi đọc sách trước sông nước tĩnh mịch phẳng lặng, nghe những bài hát mình yêu thích, thật sự lý thú không gì bằng!

Khi đi qua một cây cầu nhỏ, chúng tôi liền dừng bước đứng lại trên cầu, nhìn phong cảnh xung quanh, những dãy nhà dân ven sông, cây cối xanh mơn mởn.

Các cô gái Tô Châu ở Thủy Hang qua lại tấp nập, thỉnh thoảng lại thoảng qua tai tiếng Ngô Nông êm dịu, tiếng nói uyển chuyển êm dịu. Tối hôm đó chúng tôi lại đi dạo ven sông Hộ Thành gần nhà bạn. Cảm giác khó tả quá, cảm xúc lâng lâng quá. Bỗng chốc nhớ thật nhiều một người…

Bây giờ, ngồi ở chính cái ngôi nhà Disco Travel của bản thân, mỗi khi du khách hỏi nơi nào của Trung Hoa đáng đi nhất tôi lại có thói quen nói ngay “Tô Châu thành cổ nhé”.

 

(trích lại: Mùa Đông 2007, đi để trốn một người, lại càng nhớ nhiều hơn.

Tiểu Hải,)

No Comments

Post A Comment

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.