Tản văn: Tuyết mùa đông

Tản văn: Tuyết mùa đông

Việt Nam thuộc khu vực Á nhiệt đới, quanh năm không có tuyết rơi, khu vực miền nam thời tiết nóng bốn mùa, rất nhiều người chưa hề chứng kiến cảnh tuyết rơi. Trong chương trình sau đây, Ngọc Ánh xin giới thiệu bài tản văn “Cảnh tuyết mùa đông” của ông Sài Truyền Hải. Trước hết, xin giới thiệu đôi nét về ông để các bạn làm quen. Ông Sài Truyền Hải là hội viên Hội Nhà văn Trung Quốc, và là hội viên Hội Nhà văn tỉnh Hà Nam Trung Quốc, hiện làm cán bộ Ngân hàng thành phố Nam Dương tỉnh Hà Nam. Ông tuy không phải nhà văn chuyên nghiệp, nhưng sáng tác những hơn năm trăm bài tản văn và tác phẩm văn học khác, trong đó kể luận văn v v… tản văn của ông có ảnh hưởng nhất định trong đông đảo độc giả Trung Quốc.

Sau đây, Ngọc Ánh xin giới thiệu tản văn “Cảnh tuyết mùa đông” của ông Sài Truyền Văn, hoan nghênh các bạn yêu thích tản văn và muốn cản nhận cảnh tuyết rơi cùng thưởng thức.

Cảnh tuyết mùa đông

Mọi người từng trải qua và vận lộn với bốn mùa xuân hạ thu đông trong một năm, thường cứ nôn nóng trông mong một thứ gì đó. Trông mong thứ gì nhỉ? Tuyết, tuyết của mùa đông. Mà tuyết mùa đông lại thường rơi vào giữa lúc mọi người đã trông đợi vô số lần rồi dần dần lãng quên.

Tôi nhớ hồi còn nhỏ, vì ham chơi nghịch ngợm, cho nên thường không chịu mặc bộ quần áo lót dệt kim bên trong, bộ áo bông quần bông bên ngoài rộng thùng thình cứng như áo giáp, hễ chạm phải da thịt là cảm thấy lạnh như băng vậy. Cho nên cứ vào mỗi buổi sáng thức dậy, nếu bộ quần áo bông mà mẹ chưa kịp hong trước lên bệ bếp cho nóng lên, thì tôi đừng hòng chịu chui ra khỏi chăn bông ấm áp. Thế nhưng, nếu như vào một buổi sáng nào đó mà trên mặt kính cửa sổ xuất hiện một màu trắng khác thường, ngoài sân vọng đến tiếng chổi quét tuyết sột soạt, hay như nghe thấy tiếng ai đó thốt lên “tuyết rơi rồi kìa !” là lũ trẻ chúng tôi liền vùng dậy ngay, rồi trèo ngay lên cửa sổ, và thế là không hề để tâm đến bộ quần áo bông mẹ đã hong trước lên bến lửa hay chưa, đứa nào đứa nấy vội vàng mặc lên mình ngay tức khắc, rồi lập tức chạy ra ngoài cửa, chuồn ngay ra ngoài sân.

Ra đến ngoài sân, đã thấy lớp tuyết trắng phau ngoài sân bị người lớn dẫm lên tung lung cả rồi. Một đường dấu chân in lên lớp tuyết dẫn đến nhà vệ sinh, một đường dấu chân dẫn đến chuồng gà, còn một đường dấu chân từ nhà bếp dẫn đến tận khẩu giếng đầu làng. Khi một đường dấu chân từ nhà bếp nối liền với khẩu giếng đầu làng, thì người lớn liền dùng xẻng hoặc chổi vừa xúc vừa quét lung tung rồi hùn thành từng đống ở giữa sân hoặc trước cửa. Đám trẻ chúng tôi đang hồ hởi liền ngồi xổm ngoài sân gào lên thật to, hòng ngăn chặn người lớn phá hoại lớp tuyết trắng phau phủ đầy mặt đất, phủ rất đều đặn, lung linh óng ánh, lại trông như lớp bột mỳ hay như lớp bông trắng phau, chúng tinh khiết làm sao. Thế nhưng người lớn cứ mặc kệ chúng tôi: “Thôi, lũ bay đi chỗ khác mà chơi đi. Tuyết ngoài kia ối ra đấy!”

Khi bọn trẻ chúng tôi buộc chặt dây giầy, bó chặt áo bông trên mình, chạy ùa ra bên ngoài mới phát hiện, những khóm cây gần đó, dải núi xa xa, nóc nhà bụi cỏ, khe núi, con mương đâu đâu cũng phủ đầy một lớp tuyết trắng rất dày. Không hiểu đứa trẻ con nhà ai ở đầu làng ngơ ngác một lúc, rồi bỗng nó “òa” lên khóc, bởi nó không biết quang cảnh tuyết trắng óng ánh mênh mông như trong thế giới đồng thoại trước mặt làm thế nào mà bỗng dưng hiện ra như vậy.

Rất nhiều nhà thơ nổi tiếng thuộc các triều đại Trung Quốc từng mô tả cảnh tuyết rơi. Lục Du, Nhà thơ lớn thời Tống miêu tả rằng:

Thoạt trông như Thiên nữ rắc hoa,

Nhìn lại như Ma Cô vung gạo

Ma Cô ở đây là chỉ cô gái xinh đẹp tượng trưng cho đắc thọ trong Đạo giáo Trung Quốc.

Nàng Tạ Đạo Ôn tài giỏi xuất thân trong gia đình quý tộc thời Nhà Tấn đã tả cảnh tuyết rơi như sau:

Thà như rắc muối trắng trên không

Không bằng bông liễu bay theo gió

Nhà thơ thời thịnh Đường nổi tiếng Sầm Sâm tả cảnh tuyết trắng như sau:

Bỗng như một đêm gió xuân thổi

Muôn ngàn hoa lê trắng nở rộ

Nhà thơ thời Nguyên thì lại mô tả cảnh băng tuyết như sau:

Ngàn dặm giang sơn tuyết sáng đêm

Trời đất vô tư ngọc muôn nhà.

Cảnh tuyết trắng trong những câu thơ dưới ngòi bút của các nhà thơ nhà văn thời cổ Trung Quốc được mô tả một cách đầy đủ và cụ thể. Thế nhưng, bài thơ “Thấm viên xuân-Tuyết” trong ngòi bút của Chủ tịch Mao Trạch Đông thì lại quét mạnh lối viết mềm mại thanh cảnh về tuyết của các văn nhân thời cổ, đó là cảnh tuyết ngắm từ trên cao trông gần lại xa:

Nghìn dặm băng ngưng,

Vạn dặm tuyết rơi.

Non uốn phau phau,

Đồng vươn bàng bạc,

Tựa muốn đua cao tới lớp trời.

Thật như là:

Qua hết cả,

Những nhân vật phong lưu,

Phải xem đương thời. 

Lồng ngực rộng mở biết bao, khí phách sả thân quên mình vì người khác, vậy thì “giun dế nào còn dám lên tiếng ?” Đây thật là tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả, là bài thơ ngâm về cảnh tuyết phủ thiên cổ tuyệt xướng. Thế nhưng, vĩ nhân có lồng ngực của vĩ nhân, mà người thường thì lại có tâm trạng của người thường. Nhà thơ Đường nổi tiếng Bạch Cư Dị hỏi ông bạn Lưu Thập Cửu của mình rằng:

Có rượu nếp vừa chưng

Bếp vừa mới đốt hừng

Tối rồi trời sắp tuyết

Bạn đến được hay không?

Thật là ấm áp biết bao.

Trong những ngày tuyết rơi, mọi người như đến với một thế giới êm ả tĩnh mịch, đến với thế giới đồng thoại tinh khiết lung linh. Băng giá trắng phau như thoang thoảng hương thơm, khiến mọi người cảm thấy niềm an ủi trong cái lạnh buốt, hết thảy sự nôn nóng không yên trong lòng đều trở nên phẳng lặng và nhẹ nhõm. Lớp tuyết trắng ngần đã gột sạch hoặc phủ lên hết thảy những ố bẩn, che lấp những nhơ bẩn và xấu xa của trần gian, làm cho không khí cũng như muôn vật đều trở nên thuần khiết và tươi đẹp hẳn lên.


Khi những bông tuyết trắng lơ lửng rơi xuống mặt đất, không có tiếng sét giật sấm gầm, không có tiếng gió gào thét, mà lặng lẽ từ trên bầu trời yên tĩnh, bay lơ lửng trên bầu trời hư vô, dường như mang theo tín hiệu của mây mưa tầm tã. Thế nhưng cuối cùng thì tuyết như kiễng chân lặng lẽ từ trên trời rơi xuống, từ trên trời bay xuống, dảo bước rón rén nhẹ nhàng, không hơi không tiếng, không hề quấy rối hoặc làm thức giấc mơ ngọt ngào của bạn. Sáng ra thức dậy, đất trời bao la như hòa làm một đã khoác lên mình chiếc áo lông màu trắng muốt; ngẩng đầu nhìn lên không trung, những bông tuyết trắng tinh như những viên ngọc trắng nhỏ li ti, hễ làn gió lạnh thổi tới là chúng lại bay xoáy thẳng lên không trung, trông như những cánh bướm trắng đang nhảy múa, lại những lớp voan trắng đang thướt tha bay trong gió. Ngắm kỹ lại cảm thấy chúng như những cánh hoa lê trắng, hay như lông vịt, lông ngỗng màu trắng. Những bông tuyết nhỏ trắng tinh như hạt bụi bột mỳ như thể cụ ông nào đó làm rách chiếc túi vải đựng bột, hay như cụ bà làm vỡ chiếc bình thuỷ tinh đựng đường trắng? Thế nhưng, bất kể những bông tuyết trắng như thế nào đi nữa, mặc dù chúng không ngừng bay xoáy trên không trung, nhưng sau khi rơi lả tả xuống mặt đất thì trông chúng như vừa được sàng qua, chúng phủ bằng phẳng trên mặt đất, như tấm chăn bông mới do người mẹ đắp lên đó, đều đặn và bằng phẳng.

Nếu có thể, mời bạn dảo bước trên mặt tuyết. Trong màn tuyết đầy trời, một mình lặng lẽ dảo bước lên thảm ngọc trắng tinh, không cần suy nghĩ gì cả, cứ đi ngược chiều gió. Trong giây lát dừng chân, bên tai bạn là tiếng sột soạt của hoa tuyết rơi xuống mặt đất, như tiếng gió xuyên qua lùm cây thảm cỏ, xào xạc, vụn vặt, nhưng lại rất vui tai. Bạn vừa dảo bước, vừa vơ một nắm tuyết nắm chặt trong tay, cảm nhận cái giá lạnh thấu xương của tuyết qua làn da tay. Trên mặt đất phủ đầy tuyết, để lại một xiên dấu chân nông hoặc sâu khác nhau, có thể khiến bạn cảm nhận được trọng lượng chân thật của sự sống. Một bước đi một dấu chân, bạn sẽ cảm thấy thư giãn trong niềm vui rất chân thật.

Cái đáng yêu của tuyết là vì nó có thể phủ đầy mặt đất, phủ khắp muôn nhà. Trong những ngày tuyết rơi, lớp tuyết lúc dày lúc mỏng, thế nhưng chúng lấp lánh như ánh mặt trời vậy, chiếu sáng đồng ruộng, thôn làng, núi đồi, khe núi, nhà cửa, cây cối. Bất kể nơi nào có thể lọt vào thì chúng liền biến thành tấm thảm trắng hay chăn bông trắng giống hệt nhau.

Mưa trong mùa hè thường khuấy đục cặn bùn, biến những dòng chảy trở nên vẩn đục. Nhưng những bông tuyết mùa đông lại trắng tinh và giá lạnh, tuyết bay theo gió, lặng lẽ thấm vào muôn loài. Bà con nông dân Trung Quốc thường nói: “Tuyết rơi báo hiệu một năm được mùa”, hay là “Lúa mạch đắp ba lớp chăn bông, đầu gối bánh hấp ngủ ngon lành”, tuyết rơi không những khiến cho lúa mạch được ngấm đầy đủ nước, quan trọng hơn là làm chết hết thảy sâu bệnh. Tuyết dày một trượng thì ngấm sâu vào lòng đất một trượng, bất kể là sâu bệnh nấp sâu đến mấy trong lòng đất, chúng cũng đều không tránh khỏi bị rét chết!

Tôi trông mong một trận tuyết thật dày!Một trận tuyết có thể che đậy hết thảy những gì bẩn thỉu đen tối của trần gian, trận tuyết lớn đến có thể trả lại cho chúng ta một thế giới trắng tinh!thế nhưng, thế nhưng, tôi như nghe thấy tiếng thủ thỉ của tuyết nói rằng: “Mùa xuân sắp đến rồi. Tôi sẽ, sẽ không còn xuất hiện nữa rồi.”

Trên đây cùng với giai điệu bài hát “Nơi bạn đó tuyết rơi chưa nhỉ”, Ngọc Ánh vừa giới thiệu bài tản văn “Cảnh tuyết mùa đông” của ông Sài Truyền Hải, vào phần cuối chương trình Ngọc Ánh xin tặng bạn Nguyễn Anh Tuấn, tặng các bạn yêu thích tản văn và tuyết trắng bài hát “Nơi bạn đó tuyết rơi chưa nhỉ”

Nơi bạn đó tuyết rơi chưa nhỉ

Tuyết giá lạnh bạn sợ không nhỉ

Phải chăng có lò sưởi tay bạn

Trong nhà ngập tiếng cười hoan hỷ

Nơi bạn đó tuyết đã rơi chưa nhỉ

Trước cô đơn bạn có run sợ

Phải chăng muốn nghe tiếng lòng tôi

Muốn tôi để dành tuyết cho bạn

Bước trên tuyết kiếm nhành hoa mai

Đã trở thành câu chuyện đồng thoại

Cánh hoa tung bay theo chiều gió

Thổi cho mớ tóc tôi tung bay

Giữ bông tuyết giữ lại nỗi nhớ

Cùng tôi đến chân trời giá lạnh.


— Sài Truyền Hải / Ngọc Ánh

No Comments

Post A Comment

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.