Theo Dấu Chân Nam Phương Hoàng Hậu – Cuộc Hôn Nhân Trắc Trở

[ THEO DẤU CHÂN NAM PHƯƠNG HOÀNG HẬU – CUỘC HÔN NHÂN TRẮC TRỞ ]

Khi hoàng đế Bảo Đại có ý định lập gia đình với giai nhân gốc Gò Công này thì ông vấp phải sự phản đối của nhiều người, đặc biệt là trong hoàng tộc gồm Cơ mật viện, Tôn Nhơn Phủ (Hội đồng hoàng tộc) và Đức Từ Cung (mẹ ruột vua). Sự chống đối tập trung vào chỗ khác biệt tôn giáo vì hoàng tộc vẫn lấy đạo Phật là tín ngưỡng truyền thống còn dòng họ của cô Nguyễn Hữu Thị Lan vốn theo Công giáo nhiều đời. Định mệnh cũng thật trớ trêu: cô Lan là hậu duệ đời thứ 4 của thánh tử đạo Mátthêu Lê Văn Gẫm (1813-1847) – người đã bị xử giảo vì không chịu bỏ đạo bởi vua Tự Đức (tiên đế 5 đời của người sau này trở thành chồng cô: vua Bảo Đại).

Bà Từ Cung và Tôn Nhơn Phủ

tỏ ra ngao ngán vì theo truyền thống các bà vợ vua (hậu cung) vốn lo việc giỗ kỵ các vị tiên đế (mỗi năm mấy chục lễ) nhưng với một bà vợ vua theo Công giáo (không có lễ nghi cúng bái) thì… chưa từng có bao giờ! Tuy nhiên, vị vua trẻ đã quá yêu cô gái ấy nên tuyên bố với hoàng tộc: “Trẫm cưới vợ cho trẫm, chứ có cưới cho cụ Tôn Thất Hân và triều đình đâu!” (cụ Tôn Thất Hân đứng đầu Cơ mật viện và Tôn Nhơn Phủ), cả triều đình nín khe!

Một khó khăn lớn nữa của cuộc hôn nhân dị giáo (đạo ai, nấy giữ) này phải được phép “chuẩn” của Tòa thánh La Mã (đối với dân thường thì phải có phép chuẩn của đại diện tòa thánh là các Giám mục coi sóc địa phận, còn với bậc đế vương thì phải do đích thân Giáo hoàng ban phép chuẩn). Thời điểm đó, ông Charles (cựu Khâm sứ Trung kỳ, và là người đỡ đầu cho Bảo Đại trong thời gian du học ở Pháp, ông cũng là “đạo diễn” cho cuộc hôn nhân Bảo Đại – Nguyễn Hữu Thị Lan) đã tác động tích cực và Toàn quyền Đông Dương Pierre Pasquier đệ đơn xin phép “chuẩn” của Giáo hoàng La Mã Piô XI thông qua đại sứ của Pháp tại La Mã là Charles Roux, nhưng Giáo hoàng không chấp nhận, sau đó thông báo cho biết về sự khước từ của mình.

Để có thể miễn giảm các điều kiện hôn nhân, luật giáo hội đòi phải có hai điều bảo đảm. Trước hết vợ hoặc chồng không theo công giáo phải tôn trọng tín ngưỡng của người bạn đời của mình. Sau đó, các con của họ phải được rửa tội và được dạy dỗ theo khuôn khổ cơ đốc giáo. Điều bảo đảm thứ hai này phải được thể hiện bằng một bức thư có chữ ký của cả hai bên vợ và chồng. Điều khoản này liên quan đến con của họ sẽ sinh ra và sau này kế nghiệp ngôi báu. Như vậy là không thể chấp nhận. Khó mà tưởng tượng rằng người đứng đầu một quốc gia theo Phật giáo lại được rửa tội và nhận tên thánh. Giáo hoàng không thể nhân nhượng gì về điều này. Luật giáo hội là rõ ràng, dứt khoát.

Tin Giáo hoàng khước từ được giữ kín. Ít người được biết đến điều thầm kín này. Chính quyền bảo hộ cũng như của chính phủ Nam triều, các cơ quan mật thám cố gắng bịt kín tin này. Ba tháng sau khi đệ đơn xin phép Giáo hoàng không được, chính quyền bảo hộ có sáng kiến yêu cầu Nhà vua ban thưởng cho các hồng y. Thế là hồng y Fumasoni Biondi được trao Nam Long bội tinh đệ nhất đẳng, còn các cộng sự thì được ban thưởng bội tinh đẳng cấp thấp hơn. Tất cả đều tỏ ra hài lòng. Nhưng không phải vì thế mà hết chuyện.

Cuối cùng lễ cưới Bảo Đại với Nam Phương vẫn được cử hành. Vụ việc trở thành vấn đề chính trị. Việc đã lỡ, hôn sự vẫn tiến hành nên Giáo hoàng Piô XI ra vạ “rút phép thông công” (tuyệt thông) đối với tín đồ Nguyễn Hữu Thị Lan. Phải đến 5 năm sau (1939), khi Giáo hoàng Piô XII lên kế vị Giáo hoàng Piô XI (mới qua đời), thì vị tân giáo hoàng này mới giải vạ cho Nam Phương hoàng hậu. Sau đó hai vợ chồng Bảo Đại và Nam Phương đã sang La Mã xin yết kiến để cảm ơn Giáo hoàng Piô XII.

#yêudalat #discotravel #namphuonghoanghau|

©️ Nguồn: Disco Travel  

 

No Comments

Post A Comment

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.